ca dao tuc ngu ve que huong voh 3

Ca Dao, Tục Ngữ Về Quê Hương: Bức Tranh Văn Hóa Đất Việt

Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn, là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Qua những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ, ta có thể cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp, đặc trưng của từng vùng miền trên đất nước Việt Nam, từ đó thêm yêu và tự hào về quê hương mình. Những lời ca, tiếng hát dân gian này không chỉ là di sản văn hóa quý báu mà còn là những bài học, những lời nhắc nhở về giá trị cội nguồn.

Quê Hương Là Gì?

Quê hương, theo cách hiểu giản dị nhất, là nơi ta sinh ra và lớn lên. Đó là nơi có gia đình, người thân, bạn bè, có những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Quê hương còn là mái ấm, là điểm tựa bình yên, nơi ta luôn muốn tìm về sau những ngày tháng bôn ba. Tình yêu quê hương, dù không mãnh liệt như tình yêu đôi lứa, nhưng lại sâu lắng, chân chất và mang đến cảm giác ấm áp, chở che.

Ca Dao, Tục Ngữ Về Tình Yêu Quê Hương Làng Quê Việt Nam

Những câu ca dao, tục ngữ về quê hương thường thể hiện tình cảm gắn bó, yêu mến với mảnh đất mình sinh ra. Chúng khắc họa vẻ đẹp bình dị của làng quê, của con người, của nếp sống, tạo nên những bức tranh sinh động và ý nghĩa.

  • Ta về ta tắm ao ta, Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.
  • Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
  • Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.
  • Tới đây xứ sở Lạ lùng, Chim kêu cũng sợ, cá vùng cũng ghê.
  • Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn, Núi bao nhiêu tuổi, núi còn trơ trơ.
  • Ruộng đồng mặc sức chim bay, Biển hồ lai láng cá bầy đua bơi.
  • Rủ nhau ra tắm hồ sen, Nước trong bóng mát, hương chen cạnh mình.
  • Rừng thiêng nước độc thú bầy, Muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lòi đầy như bánh canh.

Cảnh làng quê Việt Nam với cánh đồng lúa xanh mướtCảnh làng quê Việt Nam với cánh đồng lúa xanh mướt

  • Đến rằng chợ Bưởi vui thay, Đường Đông có miếu, đường Tây có chùa. Giữa chợ lại có đền thờ, Dưới sông nước chảy đò đưa dập dìu.
  • Quê em có gió bốn mùa, Có trăng giữa tháng, có Chùa quanh năm. Chuông hôm, gió sớm, trăng rằm, Chợ thanh đậm thế âm thầm thế thôi.
  • Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng, mênh mông bát ngát, Đứng bên tê đồng, ngó bên ni đồng, cũng bát ngát mênh mông.
  • Đường đi lắm lắm ai ơi, Nước non ngàn dặm, biệt tăm mình rồi. Đi qua muôn chợ vạn rừng, Thuyền con múc chiếc vây vùng biển khơi.
  • Nhà tôi nghễ gió, nghễ sông, Lặng thì tôm cá đầy trong, đầy ngoài. Cá trắng cho chí cá khoai, Còn như cá lẹp cá mai cũng nhiều.
  • Trong đầm gì đẹp bằng sen, Lá xanh, bông trắng lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh, Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
  • Trời cao, cao bảy không xa, Đất kia rợn vậy thế mà dày sâu. Bụi xa mây nước mù m $(“#”). Biết mồ côi sạch, biết mồ sống cùng.

Cảnh con đường làng rợp bóng cây xanhCảnh con đường làng rợp bóng cây xanh

Ca Dao, Tục Ngữ Về Quê Hương Nói Về Thủ Đô Hà Nội

Hà Nội, trái tim của cả nước, cũng được khắc họa chân thực qua những câu ca dao, tục ngữ:

  • Trên Chùa đã đó đông tiếng chuông, Gà Thọ Xương đã gáy, chim trên nguồn đã kêu.
  • Nhất cao là núi Ba Vì, Nhất lạch, nhất sắc kinh kỳ Thăng Long.
  • Nhất cao là núi Ba Vì, Thứ ba Tam Đảo, thứ nhì Đức Tôn.
  • Ốc cay là ốc Đa Cống, Nhãn ngon là loại nhãn lồng Quang.
  • Thăng Long Hà Nội đô thành, Nước non ai vẽ nên tranh hội đô. Cổ đô rồi lại tân đô, Ngàn năm vẫn vặt bấy giờ là đây.
  • Rủ nhau xem cảnh Kiếm Hồ, Xem cầu Thê Húc, xem chùa Ngọc Sơn. Đài Nghiên, Tháp Bút chưa mòn, Hỏi ai gây dựng nên non nước này?
  • Gió đưa cành trúc la đà, Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương. Mùi mụi khói tẩm ngàn sương, Nhập nhòe Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.
  • Làng tôi có lũy tre xanh, Có sông Tô Lịch uốn quanh xóm làng. Bên bờ vải nhãn hai hàng, Dưới sông cá lội từng đàn tung tăng.
  • Sông Tô nước chảy quanh co, Cầu Đông xưởng sớm, quán Giò trừng khuya. Buồn tình vừa lúc phân chia, Tiếng ai như đã bên kia hẹn hò.
  • Nước sông Tô vừa trong vừa mát, Anh ghé thuyền anh cho sát thuyền em. Dừng chèo muốn ngủ đôi tình, Sông bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu.

Hình ảnh Hồ Gươm và cầu Thê Húc tại Hà NộiHình ảnh Hồ Gươm và cầu Thê Húc tại Hà Nội

  • Ai đi trẩy hội chùa Hương, Làm ơn gặp khách thập phương hỏi dùm. Múc rau sắng, quả mơ non, Mơ chua săng ngọt, biết còn thương chăng?
  • Ngày xuân cái én xôn xao, Con công cái bán ra vào chùa Hương. Chim đón lời, vườn đưa đường, Nam mô đức Phật bôn phương chùa này.
  • Thanh Trì có bánh cuốn ngon, Có giò Ngũ Nhạc có con sông Hồng. Thanh Trì cảnh đẹp người đông, Có cây sáo trúc bên đường lúa xanh.
  • Xem kìa Yên Thái như kia, Giếng sâu chín trợng, nước thì trong xanh. Đầu chợ Bưởi điểm cầm canh, Người đi kẻ lại như tranh họa đồ. Cổng chợ có miếu vua cha, Đường cái chính xứ lên chùa Thiên Niên.
  • Yên Thái có giếng trong xanh, Có đôi cá sấu ngồi canh đầu làng. Ai qua nhắn nhủ cô nàng, Yêu nhau xin chớ phụ phàng đời thay.
  • Vải ngon thì nhất làng Bằng, Khắp thành Hà Nội hỏi rằng đâu hơn. Củ đậu Bằng Thượng thiếu gì, Dưa hấu Bằng Hạ đâu bì được chăng.
  • Trên Tràng Thi, dưới lại Tràng Thi, Ai đem nhân ngãi tôi đi đặng nào? Trên Hàng Đào, dưới lại Hàng Đào, Ai đem nhân ngãi tôi vào Tràng Thi.
  • Bát Tràng có mái đình cong, Vui nhất là chợ Đồng Xuân. Trông lên thấy dãy hàng có, Bánh đúc, bánh đậu, bánh đa, xôi vò. Trông lên thấy dãy thịt bả, Chú béo, chú khách đợi chờ bán mua. Trông lên thấy dãy hàng cua, Em xách một mớ, anh mua mấy hào. Trông lên dãy phố Hàng Đào, Miệng chào hớn hở anh vào cùng em.
  • Vừa nghe tàu điện rung chuông, Leng keng đánh thức màn sương Tây Hồ. Đường vui rộn bánh xeB, Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau. Hỏi mình: Chuyên chở về đâu, Ngụy trang xanh ngắt một màu thế kia? Rằng: Rau Quảng Bá đây mà, Rau vào xí nghiệp, rau ra chiến trường. Rau tình, rau nghĩa quê hương, Lại đây, đầy một đoạn đường hộ rau.
  • Trung Mầu chuột nhắc xáo dừa, Kỳ Lân nấu cháo cả cua lẫn càng. Đồng Viên mặc áo khoai lang, Phù Đổng cơm tấm giần sàng khổ ghê. Đổng Xuyên mời người mới nghễ, Lớn thì đánh xiếc, bé thì mò tôm. Phù Đức đi bán vải non, Chùa đi đến chợ mía don đầy lẫy. Tấm gấc, tấm mỏng phần chăng, Còn bao tấm giữa đồ vào lòng m. Công Định cưa xẻ đã quen, Tế Xuyên bắt rễ lấy tiền mua nhiễu. Nhân Lễ thì đúc lưỡi cày, Tô Khê Viên Ngoại thì hay hàn n. Xa Long lắm chuối mình ơi, Phù Ninh dệt vải người người thợ đêm.

Phong cảnh Hà Nội với Hồ Gươm và Tháp RùaPhong cảnh Hà Nội với Hồ Gươm và Tháp Rùa

Ca Dao Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước Nói Về Các Địa Danh Khác

Đất nước Việt Nam với 63 tỉnh thành, mỗi nơi đều mang một nét đặc trưng riêng, được thể hiện sinh động qua những câu ca dao:

  • Ai về tới Thắng Nim Cần, Ghé đền bánh gởi Sóc Trăng, Bãi Xàu. Mắm nêm, chuối chát, khế, rau, Tôm càng Đại Ngãi cặp vào khó quên!
  • Bạc Liêu là xứ quê mùa, Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu.
  • Bắp nào to bằng bắp Hưng Ngự, Cá nào bự bằng cá Kèo đen.
  • Thuốc nào ngon bằng thuốc rễ Cao Lãnh, Gái nào mảnh bằng gái Nha Mân.
  • Gành nào hay bằng gành Cao Lãnh, Gái nào mảnh bằng gái Tân Châu. Anh thương em chẳng ngại sang giàu, Mút họng đôi lạng, trĩ tàu đôi cân.
  • Tháp Mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên Bạc Liêu.
  • Tháp Mười sinh nghiếp phèn chua, Hò mây, cá sấu thi đua vây vùng.
  • Đồng Tháp là xứ mênh mông, Xanh tươi bát ngát ruộng đồng bao la.
  • Muốn ăn bông súng mắm kho, Thì vô Đồng Tháp ăn no đã thèm.
  • Đồng Tháp Mười cá bay thẳng cánh, Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm. Ai đi Châu Đốc, Nam Vang, Ghé qua Đồng Tháp bạt ngàn bông sen.
  • Vĩnh Long có cặp rồng vàng, Nhất Bùi Hữu Nghĩa, nhì Phan Tuấn Thần.
  • Cần Thơ gạo trắng nước trong, Ai về xứ Bạc thong dong cuộc đời.
  • Cần Thơ gạo trắng nước trong, Ai đi đến đó là lòng không muốn về.
  • Ai về tới Tháp Mười, Cá tôm sẵn bắt, lúa trổ sẵn đì.
  • Sông Vàm Cỏ Mỹ nước trong thấy đáy, Dòng Cửu Long xuôi chảy dữ dàng. Ai về Mỹ Thuận, Tiền Giang, Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa?
  • Bến Tre dừa ngọt sông dài, Nơi chợ Mỹ Kay có kẹo nổi danh. Kẹo Mỹ Kay vừa thơm vừa béo, Gái Mỹ Kay vừa khéo vừa ngoan. Anh đây muốn hỏi thiết nàng, Là trai Thạnh Phú cưới nàng được chăng?
  • Rạch Miễu vắng nổi hai đầu, Bến Tre một nửa, nửa cầu Tiền Giang. Ai về sông nước Hậu Giang, Ghé thăm xứ sở bạt ngàn sản nông.
  • Bước xuống Bắc Mỹ Tho thấy sóng xô nước đẩy, Bước lên bờ Rạch Miễu thấy nước chảy cây xanh. Anh biết chắc nơi đây là đất Châu Thành, Sao tìm hoài không thấy bóng hình em.
  • Củ Chi mát nước Kinh ĐZông, Rau, dưa, bầu, bí xanh Đồng Hóc Môn. Duyên Hải lắm cá nhiều tôm, Thủ Đức nhà máy khói tuôn ngang trời. Tàu thuyền tấp nập ra khơi, Bạch Đằng lấp lánh sao trời, trời sao.
  • Ai đi Gia Định thì về, Nước trong gạo trắng dư về làm ăn.
  • Muốn ăn cơm tấm, canh cần, Thì về Trinh Tiết chớ tầm với anh. Ngó vô Lĩnh Đông mây m…, Nhớ ông nguyên soái dựng cờ đánh Tây. Nhà Bè nước chảy phân hai, Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.
  • Đồng Nai xứ sở lạ lùng, Dưới sông cá lội, trên giồng cập um.
  • Phan hoa thứ nhất Long Thành, Phố Giềng mắc cải, đường quanh bàn cờ.
  • Vạn Vân có bến Thọ Hàng, Vạn Vân nấu rượu Thọ Hàng nung vôi. Nghĩ rằng đá nát thì thôi, Ai ngờ đá nát nung vôi lại nặng.
  • Quảng Nam có núi Ngũ Hành, Có sông Chợ Củi, có thành Đồng Dương. Quảng Nam nổi tiếng bòn bon, Chí viên Bình Định vừa ngon vừa lành. Chín mùi da vẫn còn tươi, Mùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn. Kẹo gương thơm ngát đến quen lại ghiền.
  • Ai đi phó Hội chùa Cầu, Đò thương, đò nhớ, đò sầu cho ai. Đò sầu cho khách vãng lai, Đò thương, đò nhớ cho ai chịu sầu.
  • Đò Sông linh nhất xứ Thanh, Ờ trên tỉnh Lạng có thành tiên xây.
  • Đường lên Xứ Lạng bao xa, Cách một trái núi với ba quãng đò. Ai ơi đứng lại trông, Kìa núi Thành Lạng kìa sông Tam Cờ.
  • Ai đi cách chở sơn khê, Nhớ tô mì Quảng, tình quê mặn nồng.
  • Trên trời có sông Ngân Hà, Tỉnh Nam sông cái, Bắc là sông sâu. Bắc Ninh lại có sông Cầu, Anh còn tưởng sông Dâu, sông Đào. Anh còn tưởng sông Thao, Qua sông Hồng anh vào Kinh đô. Đại Đồng lại có sông H, Bước qua sông Đuống thờ ơ với tình. Sông Thương chơi đã thành, Bước qua sông Cái bẻ cành phù dung.

Cảnh ghe thuyền trên sông nước miền TâyCảnh ghe thuyền trên sông nước miền Tây

  • Ai về xứ Bạc nghe, Nói thơ Chàng Lía, hát vè Quảng Nam. Ai về đến huyện Đông Anh, Ghé thăm phong cảnh Loa thành Thục Vương.
  • Ai về Bình Định thắm ch­­m, Phú Yên thắm mẹ, Khánh Hoà thắm em.
  • Bình Định có núi Vọng Phu, Có đầm Thị Nại, có cù lao xanh. Em về Bình Định cùng anh, Được ăn bí đao nấu canh nước dừa.
  • Ai mà quyết chí tu hành, Có về Yên Tử mới đành lòng tu.
  • Xa đưa văng vẳng tiếng chuông, Kìa chùaPhả Lại chập chùng bên sông.
  • Anh về Bình Định thăm chùa, Phú Yên thăm mẹ, Khánh Hoà thăm em.
  • Ai về Bình Định mà nghe, Nói thơ Chàng Lía, hát vè Quảng Nam. Ai về đến huyện Đông Anh, Ghé thăm phong cảnh Loa thành Thục Vương.
  • Ai về Quảng Ngãi quê ta, Mía ngon, đường ngọt, trắng ngà đỏ đen. Mạch nha, đường phổi, đường phèn, Kẹo gương thơm ngát đến quen lại ghiền.
  • Đi bộ thì khiếp Hải Vân, Đi thuyền thì khiếp Sóng Thần, Hang Dơi.
  • Ai đi Uống Bí Vàng Danh, Má hồng đỏ lại, má xanh đi (mang) Về.
  • Hải Vân bát ngát nghìn trùng, Hòn Hồng ở đấy là trong Vịnh Hàn. Nhà Bè nước chảy phân hai, Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về.
  • Vọng Phu thuộc dãy núi gì, Phước Sơn chất ngất gọi là núi Ông. Phải chi đây đó vợ chồng, Gánh tương tư khỏi nặng lòng nước non.

Cảnh biển xanh cát trắng và những người dân chàiCảnh biển xanh cát trắng và những người dân chài

  • Vạn Vân có bến Thọ Hàng, Vạn Vân nấu rượu Thọ Hàng nung vôi. Nghĩ rằng đá nát thì thôi, Ai ngờ đá nát nung vôi lại nặng.
  • Quảng Nam có lúa Phú Bông, Có khoai Trà Đủi, có sông Thu Bồn. Quảng Nam là đất quê mình, Núi, đồng, sông, biển rành rành từ đâu. Bắc Thừa Thiên giáp Hải Vân, Nam thì Quảng Ngãi, giáp gần núi Phong. Tây thì giáp đến sông Buông, Rừng cao rừng thấp mấy tầng mây xanh. Đông thì biển rộng thênh thang, Đất đại trăm dặm rành rành như ghi.
  • Trên trời có sông Ngân Hà, Tỉnh Nam sông cái, Bắc là sông sâu. Bắc Ninh lại có sông Cầu, Anh còn tưởng sông Dâu, sông Đào. Anh còn tưởng sông Thao, Qua sông Hồng anh vào Kinh đô. Đại Đồng lại có sông H, Bước qua sông Đuống thờ ơ với tình. Sông Thường chơi đã thành, Bước qua sông Cái bẻ cành phù dung.

Cảnh ghe thuyền trên sông nước miền TâyCảnh ghe thuyền trên sông nước miền Tây

Những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về quê hương không những lột tả những điều tuyệt vời về các địa phương mà còn mang đến sự tự hào, kiêu hãnh và gợi nhắc tình quê dạt dào trong mỗi con người.

Quê hương của tôi có hàng dừa cao bóng cả, có con sông dài ngoằn nghèo co ro, có tiếng ru hời vang vang của bà, của mẹ, có những đứa bạn nhong nhong chạy dưới cơn mưa hè… Còn quê bạn thế nào?

Đừng quên theo dõi VOH – Sống đẹp để cập nhật liên tục những kiến thức mới nhất, hấp dẫn nhất.

Bài viết liên quanBài viết liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *